Ngàn dắt mẹ lên bờ, đến ngồi nghỉ dưới bóng mát một tàn cây sum suê

Category: Game thủ

– Đừng khóc – ông chú vuốt tóc Ngàn vỗ về. – Bây giờ cháu đã là người của cách mạng rồi…

Người đàn ông ấy là chú Tô, Huyện ủy viên của Sơn Thạnh lúc bấy giờ. Về sau qua chú Tô, Ngàn được giới thiệu với Trung, người của Huyện ủy Hiệp An và được anh chấp nhận đưa về hoạt động cùng tuyến tại địa phương…

Gần trưa, mấy mẹ con Ngàn tới xóm Tra, dừng lại nghỉ chân trên bờ một con suối cạnh đường đi. Đã giáp đồng bằng, từ đây đường sẽ hết dốc. Thằng Tèo, con Tý em Ngàn lúc mới ra đi hăm hở bao nhiêu, giờ mặt mày bí xị luôn miệng kêu đau chân, đói bụng. Mẹ lấy trong gánh ra mấy trái bắp luộc đưa cho hai đứa nhỏ rồi theo Ngàn xuống suối rửa chân tay. Nước mát rượi làm Ngàn tỉnh cả người. Bên cạnh, mẹ đang vốc nước rửa mặt. Nhìn tóc mẹ rũ xuống điểm nhiều sợi bạc, tự nhiên Ngàn thấy se lòng. Đời mẹ sao lắm cơ cực. Chồng chết rồi tái giá, tưởng đã tìm được chỗ dựa thì không ngờ lại chuốc lấy tai ương: Ông cha dượng vũ phu bị cái nghèo làm cho quẫn trí, cứ rượu vào giở thói chửi vợ đánh con, dần dà đẩy cả gia đình tới chỗ ly tán. Bị cha dượng đuổi khỏi nhà vào một ngày lụt bão, Ngàn cõng thằng Dương hồi đó mới lên năm băng qua cơn mưa mịt mùng đến nương nhờ nhà ngọai. ít lâu sau tới lượt mẹ và hai đứa nhỏ – vốn là con ruột của ông – cũng bỏ nhà rời quê ra đi… Về cuối đời ông cha dượng sống cô độc, luôn bị bệnh tật hành hạ. Thôi cha nào cũng là cha, dù không còn sống chung nhưng hằng ngày Ngàn vẫn quay về chăm sóc, cơm nước cho ông. Từ Thạnh Mỹ cứ tháng tháng mẹ không quên san sẻ gạo, bắp gởi xuống nuôi người chồng bệnh hoạn. Duy chỉ thằng Dương là hoàn toàn quay mặt cho đến ngày ông cha dượng qua đời…

Ngàn dắt mẹ lên bờ, đến ngồi nghỉ dưới bóng mát một tàn cây sum suê. Trưa nắng, gió nồm nam lao xao từ phía biển thổi lên làm mắt Ngàn cứ díp lại, cả người ngầy ngật. Giá được ngủ một giấc thì đã biết mấy!… 

Related Articles