Nhìn ông Niệm khuyến khích

Category: Giải trí

Còn lại hai người. Ông Niệm ngồi xuống một đầu chiếc ghế dài nơi bọn trẻ vừa ngồi. Trên chiếc bàn bán oto cũ nhỏ trước mặt là ấm nước chè xanh và ngọn đèn thắp dầu ma zút khói tỏa thành ngọn đen. Bà Thiệp lặng lẽ đi tới ngồi vào phần ghế còn lại, tay bới cao búi tóc vừa hong khô. Trong ánh đèn dầu vàng nhạt, ông Niệm ngắm không chán khuôn mặt còn giữ được hình trái xoan, cái cổ cao và thon, đôi bờ vai tròn dưới làn áo đen sẫm. Ông lóng ngóng xe huyndai rót ly nước đặt vào lòng tay bà Thiệp, giọng ngập ngừng.

– Thiệp à…

– Anh nói đi… Bà Thiệp nhấp chén nước, nhìn ông Niệm khuyến khích. Bà thấy thinh thích trước lời âu yếm của ông Niệm. Nhưng ông lại nói:

– Tui định… Đại hội tới xin nghỉ luôn…

– Răng nghỉ sớm rứa? Đã hết chiến tranh mô!

– Chiến tranh chưa kết thúc, nhưng miền Bắc đã hết cảnh bom đạn… Coi như mình đã hoàn giá iphone 6 thành nhiệm vụ.

Ông Niệm còn lâu mới đến tuổi nghỉ, nhưng số năm công tác tính từ ngày đi Vệ quốc đoàn thì đã thừa thãi. Trong thâm tâm, bà cũng đồng tình. Cũng ba, bốn tháng nữa là bà mãn tang chồng. Hai người đã có thể tính đến chuyện riêng. Xem ra con cái cũng đã ủng hộ. Chỉ có thằng Tần là còn ngủng ngẳng. Nhưng nó còn bé, rồi nó sẽ nghe theo. Mới đây con Cẩm lại có thư về, nói xa gần là mẹ phải chăm sóc giúp đỡ bác Niệm, vì bác chỉ còn một thân một mình; rằng mẹ nên nhanh chóng trở thành “hậu phương” vững chắc cho bác ấy yên tâm công tác. Cái con, dễ không có mẹ mà bác ấy trụ được đến bây giờ chắc? Nhưng rõ ràng con Cẩm muốn cái việc riêng ấy là để ông có điều kiện công tác tốt hơn, chớ không phải để nghỉ ngơi. 

Related Articles