Ông Niệm nói và đi đến bên chiếc rương đựng tài liệu cũ

Category: Giáo dục

Mãi rồi anh cũng phải nhúc nhắc ra vườn, lao động cho khuây khoả.Anh thèm một ly cà phê hay một ly trà đậm để lấy lại tinh thần bán oto cũ.Anh cho là mình đã nghĩ toàn chuyện hão, lo toàn chuyện hão! Rõ ràng chuyện ấy xảy ra trong giấc mơ; khuôn mặt Diệu Hương, mái tóc Diệu Hương và cả những cử chỉ âu yếm, những cái áp mặt lên ngực, lên bụng, chỗ vết thương cũ đều quen thuộc của Diệu Hương dành cho anh.

– Con ốm à?

Ông Niệm vẫn gọi Thiện khi thì con, khi thì cháu.Hồi còn làm bí thư đảng uỷ, ông toàn gọi Thiện bằng con.Nhưng từ khi thôi làm bí thư, về lấy bà Thiệp, có khi ông chuyển sang gọi cháu.Thiện cũng vậy, khi ông Niệm đã thành bố dượng Cẩm, anh không dám tuỳ tiện xưng hô con với ông nữa.

– Dạ không…cháu chỉ thấy nhạt miệng…Thiện nói và ngồi xuống bên bàn trà.

– Con uống trà đi…Ông Niệm thân mật như một người cha.Lúc sau ông nói nhỏ – Bác có chuyện ni muốn bàn với con…

Ông Niệm nói và đi đến bên chiếc rương đựng tài liệu cũ, cầm lên mấy tờ báo đã vàng ố.Ông dọn ấm chén uống trà về một góc, rồi lần lượt trải mấy tờ báo lên mặt bàn.Ông cố ý đặt theo thứ tự ngày tháng ra báo để  tiện theo dõi.

– Chuyện chi rứa bác? Thiện tò mò hỏi, mắt lom lom nhìn vào mặt báo.

– Chuyện ni bác thấy ngờ ngợ…Bác muốn con đọc lại coi.Ông nhìn vào mắt Thiện một lúc, nói thêm – Thời chiến, giấy in báo kém, ảnh chụp lên không được rõ. 

Related Articles