Tôi lặng thinh không biết

Category: Điện máy

Có chứ. Mất thì phải đền chứ sao!

– Cực quá cô ha! – Tôi buông câu cảm thán.

– Ừ!

– Nói với cháu chứ, giờ ra đường thì nghĩ người ta cũng bán vé số thì mình cũng nghĩ là thôi thì chỉ bán có một tờ vé số. Thì bán cho nó rồi nó bảo đưa cho nó lựa số, mình thì không thấy đường cũng đưa nó lựa số, nó lựa thì không lựa mà lấy luôn vé số rồi bỏ chạy. Nhiều lúc chú chờ đến mười hai giờ trưa mà không thấy nó đưa số, người xung quanh bảo là bị lừa rồi. Có lần nó lấy số bỏ chạy chú túm lại áo kịp thời bị nó uýnh túi bụi. Đau lắm, cháu ạ!

Người chồng sau câu nói là tiếng thở dài não lòng, còn người vợ thì lấy tay áo lau đi những giọt nước mắt được ép ra một cách khó khăn. Tôi lặng im không biết nói gì. Đời mặt bằng tầng điển hình m3 vinhomes metropolis sống cơ cực đến thế sao? Xã hội không thiếu những kẻ bất lương như thế, số phận của đôi vợ chồng này sao lênh đênh!

Tôi tự hỏi, đã bao giờ họ hiểu hết được khái niệm của từ “ăn sung mặc sướng” chưa? Hay chỉ là những tháng ngày cơ cực, sáng mở mắt dậy đã phải lo nghĩ hôm nay bán như thế nào, có bị lừa nữa không? Vinhomes Metropolis Đêm về thì lại lo lắng về tương lai sau này? Rồi đôi lúc lại tự than thở rằng “cuộc sống này có hai chữ ‘công bằng’ hay không?”

– Vậy khi bán thì làm sao cô chú nhận biết được mệnh giá của tờ tiền?

– Mình phải hỏi chớ… Hỏi: chị ơi, tờ này bao nhiêu? Anh ơi, tờ này bao nhiêu? Rồi bao nhiêu họ sẽ nói.

– Nhưng mà cô ơi, lỡ mình gặp phải kẻ lừa đảo thì sao cô?

– Thì phải chịu chứ sao. –  Người phụ nữ thở dài nói.

Tôi lặng thinh không biết nên nói gì tiếp theo, người phụ nữ không thấy tôi nói liền tiếp lời:

– Khổ lắm chứ! Nhiều lúc đền cắm đầu luôn, không đủ phải lấy tiền lời ra mà bù chứ. Mình không bình thường như người ta thì phải chấp nhận thôi.

– Sao cô chú không tham gia vào hội người mù ạ? 

Related Articles